MAGICAL BUILDING
Thế là đã 9 năm kể từ khi chúng tôi dời Trung tâm ITIMS ngày ấy, đó là một thời gian đủ dài để người ta có thể làm một điều gì đó, kể cả những điều vĩ đại. Cuộc sống muôn vàn bộn bề cũng không làm chúng tôi quên được những kỷ niệm dưới mái trường năm xưa. Đối với tôi, ngoài kỷ niệm, ITIMS còn là nơi tạo nên bước ngoặt trong con đường nghiên cứu sau này.
Năm học 1996, ấn tượng đầu tiên vẫn còn đọng lại trong tôi là tòa nhà ITIMS đang xây dở nằm giữa khuôn viên của trường ĐHBK, và buổi học đầu tiên của khóa ITIMS’96 diễn ra ngôi nhà cấp bốn ngổn ngang với 24 thành viên. Vị Giáo sư người tây (Ông Benz) cứ phải khom người không là chạm ngay vào xà ngang của lớp học. Lúc đó theo học môn tin học bằng tiếng Anh quả là khó khăn và anh Chu Văn (Thắng) đôi lúc đã phải thông dịch giúp chúng tôi. Quả thật, cảnh bừa bãi của lớp học cộng với bất đồng ngôn ngữ mang lại cho tôi cảm giác thật khó khăn và chán nản. Thế nhưng, phong cách và sự nhiệt tình của vị Giáo sư đã cuốn hút chúng tôi vào bài học. Tới năm 97’ thì tòa nhà ITIMS hoàn thành với bao điều mới lạ mà tôi không thể hình dung vào lúc đó. Cái gì cũng mới lạ và hiện đại đặc biệt là cách làm việc và tổ chức các sự kiện đều hết sức đặc biệt. Lễ trao bằng tốt nghiệp thạc sỹ năm 1998 sẽ mãi là một kỷ niệm không quên với mọi thành viên lớp tôi, nó thật đơn giản nhưng lại ý nghĩa như thể tập thể chúng tôi được trao tặng Nobel vậy. Cảm giác khi đó thật khó tả, hạnh phúc và tự hào. Nhận tấm bằng từ tay Giáo sư Thân Đức Hiền tôi nghĩ mình cần phải cố gắng thật nhiều trong quá trình làm việc sau này.
Nhớ lại bài giảng của thầy Nguyễn Đức Chiến về khái niệm và ứng dụng cảm biến điện hóa dựa trên vật liệu polyme dẫn hữu cơ, đến lúc được may mắn cùng làm việc với thầy Nguyễn Năng Định, Viện KH Vật liệu, Trung tâm Khoa học tự nhiên và Công nghệ Quốc gia tới nay tôi đã có được con đường cho riêng mình về ngành điện tử hữu cơ (Organic Electronics), ngành mà theo dự báo của NanoMarket và IDTechEx sẽ mang lại doanh thu nhiều tỷ đôla trong vài năm tới. Những kiến thức chuyên môn các Thầy, Cô trao tặng, và môn tiếng Anh, thứ công cụ từ cô Minh Phương và em sinh viên người Mỹ vui tính chính là lưng vốn mà về sau chúng tôi đã có thể tự tin đủ điều kiện để tiếp tục công việc ở nước ngoài.
Sau này, khi có cơ hội làm việc tại châu Âu và Hoa kỳ tôi nhận ra rằng ITIMS chính là Trung tâm đào đạo sau đại học đầu tiên ở Việt Nam tiếp cận chuẩn Quốc tế. Gần như mọi sinh viên tốt nghiệp đều có thể theo học tiếp ở các trường khác trên toàn thế giới. Sau 9 năm, mỗi chúng tôi đều đã có những con đường và sự nghiệp riêng nhưng tôi tin chắc có một điểm chung đó là niềm tin và tình cảm dành cho nơi đã góp phần làm nên thành công của chúng tôi hôm nay nơi có những người Thầy, Cô kính yêu, nơi có các anh, chị làm việc nhiệt tình và trách nhiệm, nơi gắn với bao kỷ niệm mà chắc chẳng khi nào chúng tôi quên, đó chính là ITIMS. Qua bài viết ngắn ngủi và lộn xộn này tôi xin bày tỏ lòng biết ơn chân thành và lời chúc sức khỏe tới các Thầy, Cô đã và đang giảng dạy tại ITIMS cùng các anh, chị và đồng nghiệp nhân ngày ITIM 17/12/2007.
Santa Barbara, ngày 07/11/2007
Tác giả: Đặng Xuân Dũng, ITIMS’ 96
Santa Barbara University, C.A, U.S.A
