ITIMS VÀ TÔI

Tôi mỗi tuổi mỗi già.
ITIMS mỗi năm mỗi trẻ.
Tôi nhớ những ngày xưa cũ.
ITIMS nghĩ đến tương lai
về những ngày đang tới.
Chúng tôi ai cũng vội:
Tôi sợ sắp thành số không
chưa xong những gì mình muốn có.
ITIMS lo nhân lên những gì đã có
từ tròn trịa một con số không.
*
Hai mươi năm đồng lòng
Hai mươi năm vượt khó
Hai mươi năm để có
hôm nay một cơ đồ.
Hôm nay ta ngồi nhớ
ngày ITIMS mổ rách vỏ số không
nở ra, để không thành có.
Ta cám ơn những bàn tay bà đỡ,
cám ơn những người ký giấy khai sinh
trên đất nước mình
trên xứ sở hoa tulip.

Ôi! Ngày Giáng sinh tuyệt đẹp
không chỉ có Chúa sinh ra
mà sinh ra cả một ITIMS mới mẻ
*
Đã hai mươi mùa chim làm tổ.
Hai mươi mùa chim ra ràng
đủ lông cánh dọc ngang tổ quốc
nhân lên những gì chim có được
từ lâu đài ITIMS.
Ngót nghét ngàn cánh chim
da diết hàng năm nhớ tổ
Đã bao nhiêu người thành giáo sư, tiến sỹ
thạc sỹ, kỹ sư,
những nhà khoa học, công nghệ
có tâm, có đức, có nghề.
Những con chim sinh ra ở đây
con nào cũng góp phần xây tổ
thêm rộng dài bề thế, khang trang.
Dù ITIMS chưa đứng được ngang hàng
đã có thể đàng hoàng nói chuyện
với những nơi ta đi
với những ai tìm đến
về những chuyện bây giờ
về những việc mai sau.
Ta biết đất nước còn nghèo
ta phải chi tiêu tùng tiệm.
Ta biết dân ta còn khổ
ta phải học hỏi bạn bè
để cho ta được ngang bằng với họ.
*
ITIMS là thế đó
rất trẻ trung
nhưng già dặn lắm rồi
còn rất nghèo
nhưng nhiều của để mai sau:
những ước mơ rộng dài cao cả.

*
ITIMS mỗi năm mỗi trẻ.
Tôi mỗi tuổi mỗi già.
Giá tôi là nhà thơ tầm cỡ
Để ôm hôn Người tầm cỡ một nhà thơ (**)

Tháng 11/2012
TG: GS. Phùng Hồ